Vợ Yêu Của Tổng Giám Đốc Chương 35: Cảnh này quen quen nè - Đọc Truyện Online
Vợ Yêu Của Tổng Giám Đốc

Chương 35: Cảnh này quen quen nè

trước
tiếp

Sáng hôm sau, khi cô vừa tỉnh dậy thì điện thoại báo có tin nhắn mới.

* Hy Hy, buổi sáng tốt lành *

Là anh gửi đến, hạnh phúc ngập tràn a.

Cô có cảm giác hôm nay là một ngày đẹp trời a.

Làm vệ sinh cá nhân xong, cô xuống lầu dùng bữa sáng với ba mẹ.

– Ba mẹ buổi sáng tốt lành.

– Ừm, con cũng vậy. Nào lại ăn sáng đi con.

– Vâng!

– Ba mẹ, trưa nay không cần chờ cơm con đâu, con đến nhà Linh Linh rồi ăn ở đấy luôn.

– Uhm, hai đứa đừng ăn nhiều quá nghe chưa.

– Ba mẹ này. Con có quà cho hai người.

Rồi cô đưa cho hai người họ một món đồ được gói rất tinh xảo.

– Chờ con đi hai người mới được mở nha. Con ăn xong rồi. Bye ba mẹ.

_________________________________________________________________

Cô vào gara lấy xe và tự mình đến tập đoàn Hy Doãn. Cô đưa quà cho anh cả nha.
Tại Hy Doãn, cô lái xe vào thẳng tầng hầm để xe rồi đi thang máy lên đại sảnh.

Đến trước quầy tiếp tân.

– Chào cô, tôi có thể giúp gì cho cô không?

– Phiền cô thông báo cho Chủ tịch. Tôi muốn gặp anh ấy.

Cô vừa dứt lời thì một giọng nói nữ sắc bén vang lên.

– Cô là ai mà đòi gặp chủ tịch chứ?

Là một cô nhân viên khoảng gần 30 tuổi. Khuôn mặt dặm phấn quá đà làm mất thiện cảm.

– Cô à, rõ ràng tôi đâu có đòi gặp đâu. Tôi yêu cầu đàng hoàng mà.

– Cái gì? Cô sao. Tôi già như vậy ư? Tôi mới 27 tuổi thôi.

– À vậy hả. Tại sao tôi lại nhìn cô trông như là 30 rồi vậy.

Rồi cô ghé sát tai cô gái kia nói nhỏ. Giọng nói nhẹ nhàng nhưng làm cho đối phương cảm thấy lạnh lẽo vô cùng

– Chị à, thực ra trông chị cũng được nhưng trông chị già là vì sao chị biết không?

– Vì vì sao? Cô ta lắp bắp

– Vì chị trang điểm quá dày rồi, khuôn mặt dặm phấn quá nhiều dẫn đến làn da trở nên trắng bệch, không đồng màu với màu da nơi cổ, trông quá đáng sợ rồi. Chị nên thay đổi đi không thì… không lấy được chồng đâu đấy.

timviec taitro

Nói xong cô quay người ra nơi khác hít thở chút không khí trong lành. Cô dị ứng phấn mà. Đây cũng là lý do mà cô khi đi đâu cũng chỉ đánh một ít son thôi.

Cô lấy điện thoại ra gọi cho Lãnh ca ca. Bạn tốt của anh cả đồng thời cũng là giám đốc tài chính của tập đoàn và là anh trai của Linh Linh.

Theo cô thì họ là anh em nhưng tính cách lại khác hẳn nhau. Một người rất được lòng con gái, ấm áp vô cùng nha. Còn một người thì không được lòng con trai. Bla bla…

– wei, Lăng ca ca. Anh cả có ở Hy Doãn không?

– …

– Có ạ, vậy bây giờ em lên đó. Hai người không phiền chứ?

– …

Cô vừa cúp máy thì nghe tiếng cô lễ tân vang lên

– Thưa cô, mời cô đi bên này ạ. Lãnh thiếu đang chờ cô ạ!

– Rồi, không phiền cô đâu. Cảm ơn

Cô đi thẳng lại thang máy chuyên dụng của chủ tịch và bước vào dưới ánh mắt khiếp sợ của mọi người trong đại sảnh.

Cảnh này quen quen nè, hình như là ở Dạ Thị cũng bị nhìn như vầy nè. Ôi cái lưng cô.

________________ còn _________________

Cầu nhận xét a.!!!


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.